Tuesday, February 25, 2014

Chuyện vặt.

Cái dinh thự của gia đình ông xây trên mảnh đất cả chục ngàn mét vuông đẹp lộng lẫy như cung vua. Tiền đóng thuế của dân có gì mà phải xót? - Ừ. Nhà cửa chỉ là thứ nhìn thấy.

Nhìn lão Cò ngơ ngác: - Thế à? - Ôi giời. Bác Thảo Dân vê điếu thuốc lào cho vào nõ điếu. Suốt từ Tết đến giờ tôi không dám động một giọt rượu nào. Thấy thế lão cò nóng ruột: - Hình như bác đang có tâm sự gì nhỉ? Bác Thảo Dân thở dài: - Mấy đêm nay tôi cứ nghĩ về thân phận cái anh dân cày chúng mình sao mà cùng cực thế? Như tôi đây.

Lão còn Tiên Lãng Tửu cho tôi một chén. Nay người ta lại phá đi. - Tôi còn cả một chum Tiên Lãng Tửu. Họ cất trong nhà mới là điều đáng bàn. Tôi tưởng bác biết rồi. Tốn cả núi tiền chứ ít gì đâu? - Đó chỉ là chuyện vặt thôi.

Rồi gảy đóm. - Cho nên. Ví như cái ông gì đó có cả trăm ha cao su thì sao? Bác Thảo Dân đặt cái điếu xuống đất. Vậy mà tôi chả hiểu. Xây và phá. Bảy mươi tuổi có lẻ rồi mà suốt ngày còn bì bõm dưới ao.

Bật lửa ba bốn phát mà đóm vẫn chưa cháy. Chuyện cái cổng huyện nào đó đắp cả hòn núi đá để trấn yểm.

Thế mà họ bảo đó là chuyện thông thường? - thường nhật thôi! Lão Cò cười vang - tức là có người còn giàu gấp vạn ông ấy. Bán được dăm bảy chục triệu tiền ba ba con thì trả nợ nhà băng gần hết. Thế mà cái ông nào đó ở trên trung ương mới về nghỉ hưu được vài năm mà có mấy ngôi nhà. Vàng. Nhưng cái đó họ có trưng cho mình biết đâu? Tôi nghĩ là chúng ta phải mừng cho đám “đầy tớ” của dân bác ạ.

Đũng quần không ngày nào khô. Chuyện vặt mà!. Phủ chúa. Mong ước cất một ngôi nhà cho ra hồn để ở mà chả bao giờ có đủ tiền.

Tiền. Sợ thằng Ba Khựa mò sang câu trộm ba ba. Chứ một chén có gì phải lo. Nhiều người giàu không biết đâu mà kể. Còn những thứ không ai nhìn thấy như: Cổ phiếu chứng khoán.

No comments:

Post a Comment