PV: Khép lại năm 2013. * Hiếm đạo diễn đời 7X nào có duyên với phim chiến tranh và làm phim chiến tranh “có duyên” như anh.
Thành ra ngay cả với phim chiến tranh. * Cám ơn anh. Văn nghệ thường luôn đi liền với kinh tế và chính trị từng lớp.
Theo tôi. Một là nhà đầu tư. Nhưng năm nay có lẽ phải sắp đặt nhận lời thôi. Một năm bận rộn mà ít hiệu quả bởi nhiều dự án phải nằm chờ vì nhiều lý do. Khi chọn lọc dòng phim thì cũng cần hài lòng cuộc chơi.
Ra Tết đoàn nối lên Yên Bái rồi quay về Sơn Tây (Hà Nội) ghi hình. Lâu nay có nhiều quan điểm cho rằng phim Nhà nước yếu về khâu tiếp thị. Bác mẹ và ba người chị đều là những sĩ quan quân đội. Từng lớp nào thì con người ấy. Cái này có phải do nguyên tố xuất thân từ con nhà lính của anh? - Nhà tôi có sáu người. * Nói vậy là anh không thấy động lòng khi những tác phẩm điện ảnh đúng nghĩa bị người xem lạt lẽo.
Anh nghĩ sao? - Đó là quy luật thiên nhiên thôi. Còn hiện thời khán giả xem phim chỉ quan hoài đến yếu tố tiêu khiển là chính. Mà những phim tôi làm thường mất thời kì tiền kỳ. Hai là nhà sản xuất và ba là nhà phát hành phải chịu ngồi lại với nhau.
Điều đó chắc chỉ diễn ra khi trình độ dân trí được nâng cao. Cốt yếu vẫn nằm ở cách bộ phim đó được làm như thế nào. Ở Mỹ khi vừa ra mắt. Anh có dự trù “ra riêng”? - Tôi chưa tính đến chuyện này vì ở Hãng phim truyện VN. Tôi duy mỹ nên với tôi hiện thực chỉ là nền móng để chối từ. Từ nhỏ tôi có nhiều cơ hội xúc tiếp với những tài liệu liên quan đến chiến tranh.
Nếu nói “ra riêng” để được thoải mái quyết chuyện kinh phí đầu tư thì chưa phải lúc. Tôi luôn đặt nguyên tố đẹp lên trên sự thật. Khước từ hoài e người ta cho rằng tôi “chảnh” (cười). “Thương hiệu” của một đạo diễn cần được chứng minh ở “phòng vé” hơn là những giải thưởng. Những phim nghệ thuật nói chung.
Có lẽ là trong mai sau rất xa. Tôi cũng không có nhu cầu cao về vật chất để đặt cho mình mục tiêu phải kiếm thật nhiều tiền. Từng lớp đang ngổn ngang vấn đề thì dư luận hay chui lủi vào hài. Tính nhân văn… nghe đâu lạc điệu. Dưới cái nhìn của một đạo diễn trẻ. Động lực để anh tiếp theo đuổi đề tài “khó nhằn”: làm phim về chiến tranh? - Tôi đang làm tiếp một phim chiến tranh khác. Do Hãng phim truyện VN sinh sản.
Tính đến nay. Anh đã sở hữu nhiều giải thưởng chuyên môn.
Làm phim mà đầu tư tốn kém. Huyện Vân Hồ. Anh có cảm thấy chấp thuận với những gì đã làm được trong năm? - Thực ra tôi cũng chưa ưng lắm. Có tức thị Nhà nước. * Rất nhiều đạo diễn khi ít nhiều tạo dựng được tăm tiếng đã tự lập công ty để được tự do làm những gì mình thích mà không bị gò bó về mặt thời gian.
Yếu tố dị biệt để tạo ra những cảnh huống ham thích. Vấn người xem chứ không chỉ thuần tuý là biểu lộ chung chung.
Phim ảnh là một câu chuyện hư cấu. Cuối năm thì dự án phim truyền hình vẫn còn dở dang. Tỉnh Sơn La. Thành quả lớn nhất mà tôi bằng lòng là Những người viết huyền thoại. Rốt cục phim nào cũng phải qua khâu kiểm duyệt. Tôi cũng làm cả phim Nhà nước hay tư nhân đặt hàng. Từ trước đến nay tôi cũng nhận được khá nhiều lời mời làm phim Tết nhưng vì thời điểm mời trùng lúc tôi đang làm phim.
* Những người viết huyền thoại vô tình ra rạp tại VN cùng thời khắc với một phim chiến tranh khác của Mỹ là Sống sót (Lone Survivor).
Tuy thế. Giờ có lập hãng phim riêng thì cũng vậy thôi. * Những phim anh làm nói riêng. Anh nghĩ có giải pháp nào cho thực trạng này? - Đơn giản thôi. Cuối tháng Ba phim lên sóng nên chúng tôi phải chạy đua với thời kì.
Có khi một năm. Tôi quan niệm. Hương Nhu (thực hành). Nội dung là câu chuyện hành quân tác chiến của một tiểu đoàn Vệ quốc đoàn và một đoàn dân công gồm 500 cô vận lương lên Điện Biên trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
Vậy chắc cũng đến lúc anh nên chứng minh “đẳng cấp” của mình ở phòng vé chứ? - Tôi không khó tính trong việc chọn phim. Ba yếu tố quan yếu. Của tác giả Lê Ngọc Minh. Nhiều phim được truyền bá bài bản mà chết vẫn hoàn chết. * Trong mắt công chúng.
Trong khi những bộ phim hài nhảm lại hoành hành ở các phòng vé? - Tôi phân biệt rất rõ ràng giữa dòng phim nghệ thuật với những bộ phim được làm theo kiểu chỉ thuần tuý ghi hình rồi ra rạp nên không việc gì phải động lòng.
Những vấn đề từng lớp muôn thuở như giang sơn. Có được tri thức nền này khi làm phim mình sẽ biết cách nhấn vào những chi tiết. Trêu từng trận đánh và nắm rõ mục đích của mỗi trận. * Thành công của Những người viết huyền thoại truyền cho anh lòng tin.
Tiền nong như khi làm những bộ phim đặt hàng. Còn Những người viết huyền thoại ở VN đường đường là chủ nhân Bông sen vàng cốt yếu cũng chỉ được chiếu ở hai cụm rạp với số suất rất giới hạn. Tuyên truyền nên khó ra rạp. Tôi không nghĩ ở Việt Nam việc quảng bá cho một bộ phim lại quan trọng như vậy. Nhưng lần này là phim truyền hình. Đoàn phim vừa chấm dứt những cảnh quay ở bản Niên nằm trong khu rừng già thuộc xã Chiềng Yên.
Ghi hình rồi hậu kỳ khá lâu. Có chất lượng ra rạp đạt doanh thu cao có vẻ hơi khó. Vào mấy thứ tiêu khiển tìm quên. Vì thị trường điện ảnh VN còn rất nhỏ bé. Bỏ quá nhiều tiền cho một dự án là rất mạo hiểm. Các hãng phim và các chủ rạp nên bàn với nhau trước khi sinh sản thì một mực bộ phim ra sẽ có khán giả.
Vả chăng. Quăng danh tiếng mình vào những bộ phim xem xong rồi quên ngay kiểu ấy để được gì? Kiếm tiền ư? Tôi vẫn có thể kiếm tiền bằng những công việc khác liên hệ đến phim ảnh. Theo kế hoạch. Mỗi mình tôi theo nghệ thuật. Tôi cũng có toàn quyền quyết định cho mỗi tác phẩm của mình.
Sự công bằng. Sống sót dẫn đầu top 10 phim ăn khách. Bộ phim Đường lên Điện Biên dài 30 tập. Có khi hai hoặc ba năm nên đành từ khước. Một tác phẩm điện ảnh được đầu tư nghiêm trang. Tôi đã có hơn 20 năm nghiên cứu về chiến tranh VN. Đặc biệt là phim quốc gia cực kỳ nặng nhọc trong việc tìm đường ra rạp.
No comments:
Post a Comment